www.lekhactuan.com  | Hà nội |  Phone: 0962.11.05.82  |  Giờ làm việc: 8h - 17h30
HOT
Chính phủ công bố gói hỗ trợ kinh tế 50.000 tỷ đồngTP.HCM triển khai hệ thống tàu điện ngầm metro số 1 chính thức hoạt độngQuốc hội thông qua Luật Đất đai sửa đổi với nhiều điểm mới quan trọngĐội tuyển Việt Nam đại thắng 3-1 trước Indonesia tại AFF CupVPBank Hà Nội vô địch V.League 2026 sau loạt đấu penalty kịch tínhSEA Games 33: Việt Nam đứng thứ 3 toàn đoàn với 58 huy chương vàngApple ra mắt iPhone 17 với chip A19 và camera AI thế hệ mới đột pháViệt Nam lọt top 10 thế giới về tốc độ phát triển trí tuệ nhân tạo5G phủ sóng toàn quốc vào cuối năm 2026, giá cước ngang 4GChatGPT-5 ra mắt với khả năng lập luận đa bước vượt trộiPhim Việt 'Lật Mặt 8' thu 300 tỷ đồng sau 2 tuần công chiếuSơn Tùng M-TP phát hành MV mới, đạt 10 triệu view trong 24 giờChính phủ công bố gói hỗ trợ kinh tế 50.000 tỷ đồngTP.HCM triển khai hệ thống tàu điện ngầm metro số 1 chính thức hoạt độngQuốc hội thông qua Luật Đất đai sửa đổi với nhiều điểm mới quan trọngĐội tuyển Việt Nam đại thắng 3-1 trước Indonesia tại AFF CupVPBank Hà Nội vô địch V.League 2026 sau loạt đấu penalty kịch tínhSEA Games 33: Việt Nam đứng thứ 3 toàn đoàn với 58 huy chương vàngApple ra mắt iPhone 17 với chip A19 và camera AI thế hệ mới đột pháViệt Nam lọt top 10 thế giới về tốc độ phát triển trí tuệ nhân tạo5G phủ sóng toàn quốc vào cuối năm 2026, giá cước ngang 4GChatGPT-5 ra mắt với khả năng lập luận đa bước vượt trộiPhim Việt 'Lật Mặt 8' thu 300 tỷ đồng sau 2 tuần công chiếuSơn Tùng M-TP phát hành MV mới, đạt 10 triệu view trong 24 giờ

“Hành đạo không phương tiện” – Một kiểu lý tưởng xa rời thực tế?

Ngày nay, khi thế giới bước sang kỷ nguyên toàn cầu hóa và công nghệ số, khái niệm về một “thế giới đại đồng” – nơi con người sống hòa thuận, thấu hiểu và hợp tác với nhau – không còn là mộng tưởng viễn vông. Tuy nhiên, con đường để đạt được lý tưởng ấy không thể được xây dựng bằng những lời hô hào hay niềm tin tôn giáo đơn thuần. Nó đòi hỏi sự kết hợp giữa lý tưởng nhân đạo và hành động thực tế, giữa giá trị tinh thần và công cụ vật chất.

Thế nhưng, trong hành trình ấy, có một số người – đặc biệt là những người theo đạo Phật – lại đang chọn cách hành đạo “không phương tiện”. Họ đi bộ hàng ngàn cây số, tay không, và nói rằng “đang học để giúp con người trên thế giới hạnh phúc hơn”. Họ từ chối xe cộ, công nghệ, thậm chí cả sách vở, phòng nghiên cứu hay bất kỳ công cụ nào của thời đại mới. Nhưng liệu hành trình ấy có thật sự giúp nhân loại hạnh phúc hơn – hay chỉ là một hình thức lý tưởng hóa bản thân?

Cái gốc của hòa bình và hạnh phúc là sự kết nối có hiểu biết

Con người đánh nhau, căm ghét nhau, kỳ thị nhau – đa phần đều xuất phát từ thiếu hiểu biết về nhau. Muốn sống hòa bình, trước hết phải hiểu nhau, mà để hiểu nhau thì cần giao tiếp được với nhau. Tức là phải vượt qua rào cản ngôn ngữ và khoảng cách địa lý – hai chướng ngại lớn nhất trong lịch sử nhân loại.

Công nghệ – đặc biệt là công nghệ thông tin và điện tử – chính là chìa khóa cho sự kết nối này. Chỉ cần vài cú click, một phiên dịch AI có thể giúp bạn nói chuyện với một người ở bên kia bán cầu bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của họ. Video call giúp chúng ta thấy nhau, đồng cảm với nhau, cùng học hỏi và hợp tác mà không cần bước ra khỏi phòng.

Kèm theo đó là các phương tiện vận tải hiện đại: máy bay, tàu thủy, tàu cao tốc… giúp con người gặp nhau nhanh chóng hơn bao giờ hết. Nhờ đó, các nền văn hóa được kết nối, các hiểu lầm được xóa bỏ, các giá trị chung được hình thành. Đây mới chính là hạt giống thực sự của thế giới đại đồng.

Hiểu luật – Hiểu người – Mới mong chung sống

Sau khi có thể giao tiếp, bước kế tiếp là hiểu luật lệ, phong tục, văn hóa của nhau. Mỗi quốc gia có hệ thống pháp lý riêng, phản ánh cách họ tổ chức xã hội và bảo vệ giá trị của mình. Hiểu được luật – không phải để xét đúng sai – mà để biết cách tôn trọng sự khác biệt, tìm được điểm giao thoa để cộng tác và cùng phát triển.

Muốn làm được điều này, không thể “chay tịnh” mà đạt được. Cần phải nghiên cứu tài liệu, đọc sách, so sánh hệ thống luật quốc tế, tìm hiểu phong tục qua dữ liệu, phim ảnh, thực tế mô phỏng, thậm chí thực hành trong phòng thí nghiệm xã hội học, công nghệ, giáo dục, ngôn ngữ học…. Đây là những điều mà bất kỳ ai mong muốn giúp nhân loại thật sự cần phải làm.

Lý tưởng không đồng nghĩa với từ chối hành động

Người ta có thể chọn một lối sống giản dị, khiêm nhường – điều ấy đáng quý. Nhưng nếu chọn cách từ chối toàn bộ phương tiện hiện đại, phủ nhận giá trị của công nghệ, khoa học, và chỉ dựa vào “đi bộ truyền đạo” để giúp thế giới hạnh phúc hơn, thì xin được hỏi:

“Nếu thật sự muốn giúp nhân loại, tại sao lại từ chối những gì có thể giúp hàng triệu người cùng một lúc?”

Bởi bản chất của đạo – dù là đạo Phật hay bất kỳ tôn giáo nào – là giúp con người thoát khổ. Mà trong thời đại này, đau khổ không chỉ là đói nghèo hay cô đơn, mà còn là thiếu tri thức, thiếu kết nối, thiếu công bằng thông tin.

Giáo lý cần có, tâm linh cần có – nhưng song hành với đó phải là hành động, sáng tạo, và đóng góp thực tế. Không thể đứng ngoài thế giới rồi nói rằng mình đang cứu độ thế giới.

Tuy nhiên, cần tôn trọng: Tiếng chuông cảnh tỉnh giữa xã hội đầy vật dục

Cũng phải thẳng thắn nhìn nhận rằng, trong thế giới hiện đại bị cuốn theo cơn lốc tiêu dùng, vật chất và chủ nghĩa cá nhân cực đoan, thì việc có những người hành đạo “không phương tiện” – dù cực đoan hay thiếu thực tiễn – vẫn có thể coi là một tiếng chuông nhỏ cảnh tỉnh cho xã hội.

Họ chọn bỏ bớt tiện nghi, từ chối thu vén cá nhân, sống đơn giản và phi lợi nhuận. Về mặt này, họ là tấm gương phản chiếu ngược lại một xã hội đang quá đà trong ham muốn và tích lũy – thậm chí bất chấp đạo lý, luật lệ để trục lợi cho cá nhân, gia đình, nhóm lợi ích.

Vì thế, ở góc độ tinh thần tiết chế và tu thân, họ xứng đáng được tôn trọng – như những người dám sống nghịch dòng để nhắc nhở chúng ta rằng: “Cuộc sống không chỉ là có nhiều hơn, mà còn là đủ và biết buông”.

Và cũng cần hiểu: “Tham” không luôn là xấu

Tuy nhiên, cũng đừng tuyệt đối hóa khái niệm “tham” theo hướng hoàn toàn tiêu cực. Bởi có những lúc, phải “tham công tiếc việc”, phải tham học hỏi, phải “tham làm cái mới” thì con người mới vượt qua giới hạn cũ để tạo ra điều tốt hơn.

Nếu tất cả đều buông bỏ, đều phủ nhận khát vọng vươn lên, thì xã hội sẽ rơi vào trì trệ. Cho nên, “tham” – giống như lửa – biết dùng thì nó là năng lượng, không kiểm soát thì thành tai họa. Còn việc bảo “phải bỏ hết tham – sân – si” thật ra cũng chỉ là một lý tưởng tương đối, không phải một mệnh lệnh tuyệt đối. Quan trọng là biết mình đang tham điều gì, và nó có phục vụ cho cộng đồng hay không.

Thế giới không cần những người “đi học” bằng cách phủ nhận công cụ học tập

Đi học – là để học điều gì đó mới hơn, hiệu quả hơn, chứ không phải lặp lại cách sống của hàng nghìn năm trước. Nếu từ chối mọi công cụ, mọi sách vở, mọi công nghệ… thì đang học bằng gì? Và có thật sự học không?

Giống như người nông dân muốn gieo trồng nhưng từ chối cày, cuốc, phân bón. Người đó chỉ đứng giữa ruộng, cầu nguyện mùa màng bội thu. Liệu đất có nở hoa?

Kết luận: Từ bi là phải hành động – và phải hiệu quả

Người thực sự có lòng từ bi là người biết vận dụng mọi phương tiện sẵn có để giúp đỡ được nhiều người nhất, với hiệu quả cao nhất. Họ không câu nệ hình thức, không bị ràng buộc bởi ảo tưởng “tu là phải bỏ hết”.

Muốn giúp người, phải hiểu người. Muốn hiểu người, phải tiếp cận người bằng cả tri thức, công nghệ, luật pháp và trái tim. Còn nếu cứ tay không đi bộ, không sách, không thiết bị, không học thuật… rồi bảo “tôi đang học để giúp đời” – thì có khi chính đời đang phải học cách kiên nhẫn với bạn.

📌 Ghi chú: Bài viết này không nhằm phê phán cá nhân cụ thể, mà là một góc nhìn phản biện mang tính xây dựng, đề cao tinh thần thực tiễn trong hành đạo. Mỗi con đường đều đáng trân trọng, nhưng lý tưởng chỉ trở nên sống động khi được hành động hóa bằng công cụ phù hợp với thời đại.

✍️ Lê Khắc Tuấn

Chia sẻ: Facebook Twitter LinkedIn
Z a Liên hệ
Zalo